1314 status hay về hoa bỉ ngạn đỏ thẫm

  1. Bỉ Ngạn hoa, một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Nhìn bỉ ngạn, tôi nhớ về miền ký ức đau thương, tôi nhớ về giọt lệ của giao nhân, tôi nhớ về nỗi cô đơn chia ly hai bờ âm dương.
  2. Người ta vẫn nói rằng Bỉ ngạn, thứ hoa nhuốm máu u linh, cô độc bên bờ Vong Xuyên, người ta vẫn thường nói Bỉ ngạn như đóa hoa của những linh hồn, thứ hoa không may mắn nhưng đã mấy ai thấu hiểu bỉ ngạn…
  3. Bỉ ngạn nở bên hoàng tuyền, ngạo ngễ là thế, kiêu ngạo là thế… Nhưng có ai biết được những đóa hoa ấy đã trải qua đau thương ngần nào, cô độc ngần nào… Đời đời kiếp kiếp cô đơn, bất tử, bất diệt, còn gì hơn nỗi đau chia ly hoa và lá, còn gì hơn nỗi đau vĩnh viễn bên bờ luân hồi nhưng không nhập được luân hồi… Nỗi đau ấy liệu được ai thấu hiểu…
  4. Cánh đồng hoa Bỉ ngạn là bức tranh đẹp, nhưng cũng đem đến nhiều đau thương cho những người yêu nhau mong gặp lại nhau nhưng không bao giờ gặp lại hoặc gặp lại nhưng không nhận ra nhau!
  5. Bỉ Ngạn hoa, hoa nở một ngàn năm, hoa tàn một ngàn năm, khi hoa nở thì lá đã tan mất, mà khi lá mọc dài thì hoa lại bắt đầu héo tàn, hoa và lá của Bỉ Ngạn hoa mặc dù là cùng chung một rễ, thế nhưng đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp gỡ. Hay cho một cái đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp gỡ, thật sự một loài hoa kỳ lạ.
  6. Khi hoa bỉ ngạn nở, chỉ có một màu lửa đỏ; hoa nở không có lá, có lá không có hoa; tương niệm nhớ mong nhưng không thể gặp nhau, một mình cô độc trên con đường đến bờ bên kia.
  7. Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn Hoa chờ một người, yêu tận tâm can. Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở. Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên… Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp Nguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền. Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu. Có phải chăng chẳng chờ được người yêu? Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất, Có hoa không lá, có lá không hoa. Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi.
  8. Ta cho rằng kiếp trước đã ngoái lại ngàn lần, mới đổi được một ánh mắt của chàng ngày hôm ấy, để rồi yêu sâu đậm đến mức này, nhưng vẫn chưa thể ở bên nhau… Bông hoa nơi địa ngục, đỏ thắm màu máu đỏ tươi, tượng trưng cho những bi kịch, hoa mọc không lá, lá mọc không hoa.
  9. Loài hoa cõi âm. Ngàn năm nở. Một lần dựa Theo. Truyền thuyết. Biệt danh là gấu. Còn gọi cái tên nhung nhớ. Cả đời.
  10. Tình không vì nhân quả…duyên đã định tử sinh…giữa chúng ta chỉ như hoa và lá…mãi mãi không thể bên nhau.
  11. Tám ngàn dặm hoàng tuyền bỉ ngạn đỏ, cầu nại hà biết có người mong?
  12. Bỉ Ngạn mang một chút gì đó buồn thẳm, mang một chút gì đó tà ác, mang một huyết sắc đỏ rực.
  13. Bỉ Ngạn Hoa gợi cho ta cái cảm giác chính là trăng trong nước, hoa trong gương, càng ngắm càng muốn nắm giữ. Tưởng chừng như đã có thể nắm giữ được trong tay thì cuối cùng lại phát hiện ra tất cả phải chăng đều là hư hư thực thực.
  14. Sở dĩ hoa bỉ ngạn đẹp bởi vì bên trong nó có chứa chất kịch độc, khi nộc độc của hoa ngấm vào cơ thể thì cũng giống như tình yêu đã tuyệt vọng, không thể cứu vãn được nữa!
  15. Chàng là lá, thiếp là hoa …đợi 1000 năm thì thiếp đã hóa thành hoa, bỏ rơi những chiếc lá nhớ thương của chàng lại một mình ! Bây giờ mới hiểu rõ hoa bỉ ngạn vốn dĩ không thể nào có cả hoa và lá cùng tồn tại ! Vốn dĩ nếu có lá sẽ không hoa, có hoa sẽ không lá… Cả hai đã được sắp rằng mãi mãi sẽ không thể tồn tại cùng nhau…
  16. Ái tình là chi đây? Đau khổ cả một đời, nhung nhớ cả một đời, lưu luyến cả một đời, chẳng phải cuối cùng rồi cũng theo chén canh Mạnh Bà mà tan vào hư vô hay sao? Tình ái cũng giống như đóa hoa Bỉ Ngạn kia: Mỹ lệ kiều diễm đấy, nhưng chóg tàn; có hoa có lá đấy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể ở bên nhau.
  17. Hoa Bỉ Ngạn, còn có tên là hoa Mạn Châu Sa, là đoàn tình yêu bị nguyền rủa. Có hoa mà chẳng có lá, lá mọc mà chẳng thấy hoa, đời đời kiếp kiếp hoa lá bỏ nhau, đời đời kiếp kiếp cùng gốc mà chẳng thể gặp mặt.
  18. Tuy bỉ ngạn mang màu sắc kiêu sa nhưng ẩn trong nó là sự đau khổ xót xa.. Em thích bỉ ngạn vì nó có màu sắc kiêu sa và nó mang nhiều nổi buồn giống em vậy…
  19. Ta là bỉ ngạn, là đóa bỉ ngạn nhiễm máu đỏ tươi, là công cụ bị chàng lợi dung, là bỉ ngạn u ám chứ không phải rực rỡ mẫu đơn… Mà chàng thì không cần bỉ ngạn, chàng chỉ muốn mẫu đơn…
  20. Người ta nói trong Bỉ Ngạn có yêu ma. Người ta nói Bỉ Ngạn là chia li. Người ta cũng từng nói Bỉ Ngạn là hồi ức. Nhưng đối với tôi hoa Bỉ Ngạn giống như một thứ làm tôi bỏ đi thứ mà tôi nghĩ là tình yêu, để yêu lấy chính bản thân mình và yêu lại những người yêu thương tôi. Kí ức giờ chỉ còn là những cánh hoa của Bỉ Ngạn.
  21. Trong cơn mơ hư hư, ảo ảo, ta sợ tâm trí này có thể quên đi mất nụ cười của nàng trông ra sao và đẹp thế nào. Ta lại sợ rằng, bên kia bờ hoàng tuyền, nơi mà ta đang đi đến lại thiếu đi mất bóng dáng của nàng – người con gái ta yêu.
  22. Bỉ ngạn
  23. Một sự chia ly buồn thảm khạm đậm tâm hồn nhân thế..
    Rực rỡ một màu máu, nhưng đó liệu là vẻ đẹp, một vẻ đẹp rực rỡ hay là biểu hiện của một niềm tang thương, một nổi xót xa đau đớn đến tốt cùng vì chia ly.
    Lá và hoa chằng bao giờ gặp nhau từ lúc sinh ra cũng tựa như lúc trờ về cát bụi, chẳng bao giờ,…
    Liệu còn gì hơn sắc buồn của bỉ ngạn…
  24. Tuy Bỉ Ngạn mang màu sắc kiêu sa nhưng ẩn trong nó là sự đau khổ xót xa….. Em thích Bỉ Ngạn vì nó có màu sắc kiêu sa và nó mang nhiiều nổi buồn giống em vậy…
    Tình nồng đã dứt
    Hồi ức tàn phai
    Tư niệm cũng đoạn
    Bỉ Ngạn hoa, Hoàng Tuyền lộ
    Sông Vong Xuyên, đá Tam Sinh
    Nguyện chờ
  25. Bỉ ngạn mang một chút gì đó buồn thẳm, mang chút gì đó tà ác, mang một huyết sắc đỏ rực,..
  26. Bỉ ngạn hoa gợi cái cảm giác chính là trăng trong nước, hoa trong gương, càng ngắm càng muốn nắm giữ, tưởng chừng có thể nắm giữ được trong tay, nhưng cuối cùng lại phát hiện ra tất cả phải chằng đều hư hư thực thực,…
  27. Bỉ Ngạn Hoa mang màu tươi của máu
    Nhuộm hoàng tuyền một sắc đỏ đau thương
    Khi đã yêu bất chấp đạo lý luân thường
    Cũng không quản ngàn năm chưa gặp gỡ.
    Bờ vong xuyên một lần ta hẹn ước
    Rồi cả đời vĩnh viễn chẳng thấy nhau
    Tình không màng nhân quả trước hay sau
    Duyên cũng định một đời là sinh tử.
  28. Khi hoa bỉ ngạn nở, chỉ có một màu lửa đỏ; hoa nở không có lá, có lá không có hoa; tương niệm nhớ mong nhưng không thể gặp nhau, một mình cô độc trên con đường đến bờ bên kia.
  29. Bỉ Ngạn hoa, hoa nở một ngàn năm, hoa tàn một ngàn năm, khi hoa nở thì lá đã tan mất, mà khi lá mọc dài thì hoa lại bắt đầu héo tàn, hoa và lá của Bỉ Ngạn hoa mặc dù là cùng chung một rễ, thế nhưng đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp gỡ. Hay cho một cái đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp gỡ, thật sự một loài hoa kỳ lạ.
  30. Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn.
    Hoa chờ một người, yêu tận tâm can.
    Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở.
    Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên…
    Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp
    Nguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền.
    Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu.
    Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?
    Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất,
    Có hoa không lá, có lá không hoa.
    Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi…
  31. Bỉ ngạn nở bên hoàng tuyền, ngạo ngễ là thế, kiêu ngạo là thế…
    Nhưng có ai biết được những đóa hoa ấy đã trải qua đau thương ngần nào, cô độc ngần nào…
    Đời đời kiếp kiếp cô đơn, bất tử, bất diệt, còn gì hơn nỗi đau chia ly hoa và lá, còn gì hơn nỗi đau vĩnh viễn bên bờ luân hồi nhưng không nhập được luân hồi…
    Nỗi đau ấy liệu được ai thấu hiểu…
  32. Người ta vẫn nói rằng Bỉ ngạn, thứ hoa nhuốm máu u linh, cô độc bên bờ Vong Xuyên, người ta vẫn thường nói Bỉ ngạn như đóa hoa của những linh hồn, thứ hoa không may mắn nhưng đã mấy ai thấu hiểu bỉ ngạn…

You May Also Like

About the Author: do do